Posted on

Man’s search for meaning – Di Tim Le Song (Viktor E Frankl)

16.10.18 Man’s search for meaning – Di Tim Le Song (Viktor E Frankl)

LNV (NXB First News, 2016):

Một trong những cuốn sách có ảnh hưởng nhât, hướng thiện nhât, và hay nhất về bản chất của con người, sự bao dung, nỗi hổ thẹn, và hi vọng vào một ngày mai tươi sáng: “Sao thể giới này lại có thể đẹp đến như thế!”

Sau đây là một vài phần trích đoạn mà mình đã lưu ý!

(Nietzche) “Người nào có lý do để sống thì có thể tồn tại trong mọi nghịch cảnh”

Frankl đã tìm thấy 3 nguồn ý nghĩa cơ bản của đời người: thành tựu trong công việc, sự quan tâm chăm sóc đối với những người thân yêu, và lòng can đảm khi đối mặt với những thời khắc gay go của cuộc sống.

Đừng nhắm vào thành công – vì các em càng nhắm vào nó, và muốn đạt tới nó, thì các em càng dễ trượt qua nó. Vì thành công, cũng giống như hạnh phúc, không thể tìm kiếm mà có; nó phải tự sản sinh ra, và chỉ có thể xuất hiện khi một người cống hiến hết mình, hoặc sống vì người khác hơn là vì bản thân mình. Hạnh phúc sẽ đến, và thành công cũng sẽ xuất hiện: các em phải để nó diễn ra bằng cách đừng quan tâm đến nó. Tôi muốn các em lắng nghe những gì mà lương tâm của các em ra lệnh phải làm và tiếp tục thực hiện hết mình. Và các em sẽ thấy rằng về lâu dài – tôi nhấn mạnh là về lâu dài – thành công sẽ đến với các em bởi vì các em đã quên nghĩ về nó.

Một khi niềm tin đã mất thì lòng ham sống cũng không còn nữa.

Tình yêu là mục đích cuối cùng và là mục đích cao cả nhât của nhân loại.

Linh hồn của con người chỉ có thể tìm thấy sự cứu rỗi thông qua tình yêu và trong tình yêu.

Tình yêu tìm thấy ý nghĩa sâu sắc nhất trong tâm trí, trong chính nội tâm của con người. Cho dù người ấy có thực sự tồn tại, có còn sống hay không cũng không quan trọng.

“Thế giới này sao có thể đẹp đến thế!”

Cơ chế vận hành của nỗi đau khổ trong con người cũng tương tự như cách vận hành của chất khí…”kích thước” của đau khổ là hoàn toàn tương đối.

Theo đó, một việc rất nhỏ cũng có thể đem lại niềm hạnh phúc lớn lao.

Điều kỳ lạ về con người là chúng ta chỉ có thể sống bằng cách hướng về tương lai – sub specie aeternitatis. Và đây là sự cứu rỗi cho con người trong những lúc khó khăn nhất, mặc dù đôi khi ta buộc tâm trí mình bám vào nhiệm vụ đó.

Cảm giác đau khổ sẽ chấm dứt ngay khi chúng ta có được một bức tranh rõ ràng và chính xác về nó.

Người (tù) nào mất niềm tin vào tương lai của chính mình thì coi như người đó đã chết.

Vấn đề không phải là chúng ta mong đợi gì từ cuộc sống, mà vấn đề là cuộc sống mong đợi gì ở chúng ta.

Cuộc sống của chúng ta rốt cuộc là trách nhiệm tìm ra câu trả lời thích hợp cho các vấn đề mà cuộc đời đã đặt ra và thực hiện các nhiệm vụ mà nó không ngừng giao phó.

Mỗi hoàn cảnh có một sự khác biệt và chỉ có một câu trả lời đúng cho một vấn đề mà hoàn cảnh lúc ấy đem lại.

(Nietzsche) “Was mich nicht umbright, match mich starker” (Điều gì không đánh gục được ta sẽ khiến ta mạnh mẽ hơn)

Những gì bạn đã trải qua, không sức mạnh nào có thể lấy mất…cũng là một phần của bản thể, và có lẽ đó là phần chắc chắn nhất.

Không ai có quyền làm sai, ngay cả khi bản thân họ từng phải hứng chịu sự bất công từ người khác.

— (Phần 2) —

Liệu pháp ý nghĩa (logotherapy) tập trung hơn vào tương lai, tức là vào những ý nghĩa cuộc sống sẽ được bệnh nhân xây đắp trong tương lai.

Điều mà con người thực sự cần không phải là trạng thái bình tĩnh mà là sự phấn đấu và đấu tranh cho một mục tiêu xứng đáng, một công việc được tự do lựa chọn.

Ý nghĩa cuộc sống của mỗi người mỗi khác nhau, và nó có thể thay đổi theo từng ngày, từng giờ.

Vì vậy không ai có thể thay thế người đó cũng như cuộc đời của người đó cũng không thể lặp lại. Vì vậy, nhiệm vụ của một người là duy nhất, và cơ hội mà người ấy thực hiện nhiệm vụ đó cũng là duy nhất.

Cuộc sống luôn đặt câu hỏi cho mỗi người, và con người chỉ có thể trả lời cuộc sống thông qua chính cuộc sống riêng của mình; trả lời cuộc sống bằng thái độ sống có trách nhiệm của bản thân.

Hãy sống như thể bạn đang được sống lần thứ hai và đang sắp phạm phải sai lầm như đã từng phạm phải lần đầu tiên.

Ý nghĩa thực sự của cuộc sống sẽ được khám phá trong đời thực hơn là chỉ nội trong bản thân một con người hay trong phạm vi đời sống tinh thẩn của người đó, mặc dù hai phàm trù này có liên hệ mật thiết với nhau.

Một người càng quên đi bản thân mình…thì người đó cảng có nhiều nhân tính và càng phát triển bản thân hơn.

Sự trưởng thành chỉ có thể là một sản phẩm được tạo ra từ việc vượt lên cái tôi cá nhân hạn hẹp.

Chúng ta có thể tìm thấy ý nghia này (CS) theo 3 cách:

  1. Tạo ra một công việc hoặc thực hiện một điều gì đó
  2. Trải nghiệm một điều gì đó hoặc gặp gỡ một ai đó
  3. Bằng thái độ chúng ta đối mặt với đau khổ.

Tình yêu là cách duy nhất để thấu hiểu đến tận cùng một con người.

Khi chúng ta không còn khả năng thay đổi hoàn cảnh – như mắc phải căn bệnh nan y, chẳng hạn như ung thư giai đoạn cuối – nghĩa là chúng ta đang được thử thách để thay đổi chính mình.

Một người sẽ không còn cảm thấy đau khổ nữa ngay vào thời khắc họ tìm thấy ý nghĩa nào đó cho cuộc sống của mình chẳng hạn như ý nghĩa của sự hy sinh…Con người sẵn sàng chịu đựng khổ đau, miễn rằng họ biết chắc sự chịu đựng của mình là có ý nghĩa.

Càng sợ hãi thì những gì chúng ta lo sợ sẽ càng nhanh chóng biến thành hiện thực, cũng tương tự như việc càng ham muốn điều gì, người ta càng khó đạt được nó.

Một cá nhân sinh học đúng là có đời sống hữu hạn và do đó, chắc chắn sự tự do của con người là có giới hạn. Nhưng ở đây không đề cập đến tự do với ý nghĩa năng lực thoát khỏi hoàn cảnh, mà chính là thái độ tự do trước mọi hoàn cảnh.

Con người không đơn giản tồn tại mà họ còn luôn quyết định mục đích tồn tại của mình và quyết định cả về con người mà họ muốn trở thành.

Cảm giác vô nghĩa thường xuất hiện ở những người có đủ điều kiện để sống nhưng không có lý do để sống; họ có phương tiện sống nhưng không có mục đích sống.

(connecting the dots, life is only can be understand backward)

Điều quan trọng nhất là ông đã nhận ra rằng cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, ông vẫn có tự do để lựa chọn thái độ trước những đau khổ của mình.

Thế giới ở trong tình trạng tồi tệ, nhưng mọi thứ sẽ vẫn tồi tệ trừ khi mỗi chúng ta cố gắng hết mình.

Posted on

Chúng ta ở đây làm gì? (What are we here for?)

Chúng ta ở đây làm gì? (What are we here for?)

(16.10.18)

Sự hình thành của con người là một điều kỳ diệu, trong hơn 300 triệu tinh trùng chỉ có 1 con hợp được với trứng, và mất cả chục năm trời để trở thành một con người trưởng thành với suy nghĩ của riêng mình, trong quá trình đó, xác xuất để một cá thể sống sót và phát triển nhỏ bé đáng kể.

Hơn nữa, đời sống của một con người quá ngắn ngủi nếu so sánh với trái đất hay các vì sao, và cả vũ trụ rộng lớn ngoài kia.

Một cách tự nhiên sẽ đến một lúc chúng ta tự vấn bản thân mình, thế thì trong cả quãng đời ngắn ngủi đó, chết đi, hết cá thể này đến cá thể khác…mục đích của ta là gì? Mục đích của từng cá thể là gì? Tôi không nói đến cả loài người hoặc sau khi chết, vì phạm trù quá lớn và vượt ngoài tầm hiểu biết, ở đây chỉ đơn thuần nói đến từng cá thể, tôi, bạn, và tại thời điểm này, ngay lúc này, ngay khi chúng ta biết suy nghĩ và đặt ra câu hỏi: Tại sao tôi lại ở đây? Và tôi ở đây là để làm gì?

Trước khi trả lời câu hỏi đó, hãy tĩnh tâm lại 1 chút và cùng nhìn lại hai học thuyết cơ bản đã được thảo luận vô số lần ở nhiều thời kỳ khác nhau: có Đấng Toàn năng (theist) hay không có Đấng Toàn Năng (atheist)? Hay nói cách khác, vũ trụ này vận động có quy luật hay không có quy luật? Order or Atom? Mọi thứ đều được sắp xếp theo một trật tự nhất định hay chỉ đơn thuần là những sự kiện gộp lại một cách bất chợt và vô định với nhau, sự va chạm bất chợt của các nguyên tử?

Chúng ta sẽ dành một lúc khác để nói về một trạng thái ở giữa: agnostic – không phủ nhận và cũng không công nhận sự tồn tại của God, vì không thể biết.

Từ giờ tôi sẽ dùng danh từ God để chỉ một quy luật vận động của vũ trụ, có thể đó là Thần của bạn, chúa Jesus của bạn, hay đấng Allah của bạn – tựu trung lại, đối với bài tự luận này, nó đại diện cho một trật tự quyền năng của vũ trụ.

Từ giờ, tôi sẽ luôn nhắc bản thân chú ý đến cái ý nghĩa đằng sau ngôn từ của bài viết này, vì đôi khi ngôn từ sẽ đánh lừa, và tôi cần tập trung vào bản chất của sự vật, sự việc.

Giờ chúng ta hãy bắt đầu đi tìm lời giải cho câu hỏi: Tại sao tôi lại ở đây? Và tôi ở đây là để làm gì?

Đầu tiên, nếu bạn không tin vào định mệnh, vào sự sắp đặt trước của vũ trụ, hay God, mà tin rằng mọi sự diễn ra đều random và accidentally (bất chợt và ngẫu nhiên) thì tức là việc ta đến với thế giới này cũng chỉ là 1 sự tình cờ, việc ta sinh ra, việc ta đạt được của cải, đạt được địa vị, đạt được quyền lực, được sự ngưỡng vọng của người khác, thỏa mãn nhục dục của bản thân, hay bị trừng phạt, bị hắt hủi, bệnh tật, già yếu, áp bức, chết đi…tất cả đều là một sự may mắn, một sự tình cờ, một sự va chạm hỗn loạn của các nguyên tử mà thành. Nếu thế thì cuộc sống của mình còn có ý nghĩa gì? Nếu thế thì ta sống để làm gì? Nếu thế tại sao ta không cứ ôm cây đợi thỏ và chờ mọi thứ đến? Nếu thế thì có khi ta chẳng cần phải làm gì? Nếu thế thì ta có khác gì so với hòn đá ở bên đường, mặc cho tuế nguyệt phong ba bão táp, nước chảy mưa rơi mà bào mòn tùy ý theo hình dạng?

Ở đây có 2 ví dụ tôi nghĩ mình cần đi sâu hơn để phân tích: (1) tôi đi đường và bị xe đâm bất chợt, và (2) tôi chủ động nhảy bổ vào xe và bị đâm.

Ví dụ đầu tiên (1), liệu rằng đó là một sự kiện ngẫu nhiên? Rõ ràng tôi không chủ động, và tôi bị ngoại lực tác động, nhưng đó có phải tự dưng nó xảy ra hay không?

Ví dụ thứ hai (2), tôi chủ động, tôi suy nghĩ và tôi làm, như thế thì không phải ngẫu nhiên rồi, vì tôi có thể làm hoặc không làm, tùy vào quyết định và hành động của tôi.

Trường hợp đầu có vẻ có dính dáng đến sự ngẫu nhiên hoặc một sự sắp đặt mà chúng ta không thấu triệt – một cách khách quan. Trường hợp sau, là chủ yếu dựa vào quyết định của chính chúng ta – một các chủ quan. Nhưng có thật là như vậy?

Đi đến đây, đột nhiên tôi thấy rằng, hóa ra có 3 ngôi chứ không phải 2 (God or No God) như từ đầu đến giờ chúng ta vẫn đang nói, 3 ngôi đó là: God/Order, No God/Disorder, và ngôi mới là bản thân Tôi.

Thành ra việc trả lời câu hỏi: Tại sao tôi lại ở đây? Và tôi ở đây là để làm gì? – bỗng trở nên phức tạp hơn.

(16.10.19)

Nhưng có lẽ chúng ta hãy tạm bỏ cái Tôi ra ngoài để đi đến câu hỏi riêng rẽ cho từng vấn đề, rồi sau đó ta sẽ quay lại và tìm hiểu xem khi có cái Tôi vào nữa thì tình huống sẽ như thế nào?

Quay trở lại ví dụ xe đâm ở trên, trong trường hợp (1) nếu mọi việc đều xảy ra một cách ngẫu nhiên thế thì chúng ta cũng chẳng cần phải làm gì, vì chúng ta có làm thì cũng thế thôi, và như thế, cuộc đời sẽ trở nên vô nghĩa, vì suy cho cùng, anh sinh ra bằng một sự ngẫu nhiên, và anh mất đi cũng bằng một sự ngẫu nhiên, ở giữa khoảng sinh ra và mất đi cũng là vô số biến cố ngẫu nhiên nằm ngoài tầm kiểm soát và không có ý nghĩa. Nếu thế thì sống làm gì nữa, sao không tiêu biến?

Đến đây thì Tôi thấy, (16.10.24) vậy thì cuộc đời không phải hoàn toàn là ngẫu nhiên rồi, mọi thứ đều có sự sắp đặt.

Và sẽ thật đơn giản nếu như chúng ta tuân theo sự sắp đặt của God, chúng ta tiếp nhận mọi chuyện như nó vốn là, chúng ta bị mất việc – điều đó cũng ok, chúng ta cưới một ai đó – điều đó cũng ok, chúng ta gặp một người trên đường và bị lừa – điều đó cũng ok…vì mọi thứ đều được sắp xếp nên chúng ta cũng không buồn, không vui, không lo lắng, cứ tự do mà sống, tận hưởng, và chết đi.

Nhưng nếu như thế thì có gì khác so với việc không có God?

Chúng ta để sự ngẫu nhiên, hay God, hay bất cứ một thứ gì khác quyết định cuộc đời, ý nghĩa tồn tại của chúng ta (có thể là cha mẹ, xã hội, bạn bè, thầy cô, tôn giáo, etc etc) thì như thế đâu khác gì việc kết thúc cuộc sống của mình, và chỉ đơn giản là sống hộ người khác, hoặc cũng chẳng phải sống hộ nữa, mà sống tầm gửi nơi người khác.

Vậy thì có chúa hay không có chúa, ngẫu nhiên hay đều được sắp đặt, có thực sự quan trọng đến như vậy không?

Có lẽ là Không!

Vì ở đây, còn một ngôi nữa chúng ta chưa nói đến, đó chính là TÔI – chính là bản chất nội tại sâu xa căn bản của TÔI, của bạn, và  của từng cá thể con người một. Đành rằng vì cùng chủng loại, cùng hiện tướng, nên con người sẽ chia sẻ nhiều đặc điểm chung, mục đích chung, tuy nhiên, mỗi người, mỗi cá thể là duy nhất, và có một ý nghĩa duy nhất trong sự tồn tại ngắn ngủi trong vũ trụ này.

Vậy thì ý nghĩa của sự tồn tại của chúng ta là gì? Ý nghĩa ẩn dấu đằng sau lớp vỏ bề ngoài giống nhau của hơn 7 tỷ người trên hành tinh này là gì?

Đến đây, chúng ta cần phải đồng ý với nhau trước 1 chuyện, đó là: chúng ta hoàn toàn có quyền quyết định hành xử như thế nào trong cuộc đời, cách chúng ta phản ứng, và hành động của chúng ta với cuộc sống.

Nếu ví cuộc đời như biển cả, mỗi sự kiện ập đến với chúng ta là những con sóng, và chúng ta là người lướt sóng. Thì có thể hiểu rằng, chúng ta không điều khiển, không sở hữu biển cả, chúng ta thậm chí còn chẳng làm gì được những con sóng kia cả; nhưng chúng ta có thể chọn: lướt sóng, vượt sóng, hoặc bị sóng nhấn chìm.

Tôi nghĩ đấy chính là cuộc sống! Chúng ta không thể đứng tách rời, một mình, và tự quyết định cuộc đời của mình sẽ đi về đâu, sẽ có ý nghĩa gì, và sẽ làm như thế nào. Chúng ta cần phải gắn vào hoàn cảnh xung quanh, vào xã hội cộng đồng xung quanh, vào thế giới và vũ trụ quan xung quanh…để tìm ra một con đường sáng cho chính mình. Chúng ta không bỏ thế giới, bỏ biển cả, bỏ bầu trời…mà chúng ta đón nhận chúng, bắt tay chúng, cảm nhận chúng xung quanh ta. Thấu hiểu thế giới, thấu hiểu bản thân, và chỉ khi có 2 điều đó chúng ta mới có thể sẵn sàng đi trên con đường riêng của chính bản thân mình, mới có thể có ý chí hùng cường để sống và tồn tại đúng với những gì mình mong muốn, mới có thể vượt qua khỏi môi trường xung quanh và đạt được mục đích cao cả nhất của chúng ta khi đến đây.

Vậy coi như là bạn nhận ra được quy luật vận hành của thế giới, bạn bắt đầu đi sâu vào và hiểu bản thân, thì làm như thế nào để bạn biết, để tôi biết: mục đích của ta ở đây là để làm gì? Chúng ta phải làm gì?

Trước khi trả lời câu hỏi đó. Tôi thiết nghĩ chúng ta cần phải làm rõ một vài điều mà tôi cho rằng chúng ta ở đây không phải làm. Đó là, chúng ta ở đây không phải để: đi theo người khác, sống dưa vào hoàn cảnh, quyết định theo số đông, hay để ngoại cảnh, ngoại vật tác động lên bản thân mình, điều khiển cuộc đời và ước mơ của mình.

Chúng ta ở đây, là để thực thi nhiệm vụ sâu thẳm nhất của mỗi chúng ta.

Để đi tiếp, tôi chọn cách chấp nhận 1 tiền đề, đó là, mỗi người sinh ra đều có một sứ mệnh nhất định, mà theo thời gian, sứ mệnh này bị bóp méo, bị vùi lấp, bị che đậy, bị biến dạng, bị chôn sâu bởi vô vàn điều kiện khách quan bên ngoài như xã hội, bạn bè, môi trường, giáo dục, thông tin, định kiến, kinh nghiệm truyền lại, kiến thức hấp thụ….

Chúng ta có thể học được rất nhiều từ những thứ xung quanh, nhưng có khi, chính chúng lại tạo ra tầng tầng lớp lớp rào cản, ngăn chúng ta tiếp cận với sứ mệnh chân chính của mình.

Con người sinh ra, giống như một cái hạt hoàn mỹ, đã bao gồm toàn bộ thế giới xung quanh, nếu bạn là một hạt xoài, nhiệm vụ của bạn sẽ là trở thành một cây xoài, đơm hoa kết trái; nếu bạn sinh ra là một hạt mít, vậy sứ mệnh của bạn là trở thành một cây mít, tỏa hương và đơm trái; nếu bạn sinh ra một hạt mầm hoa hướng dương, vậy sứ mệnh của bạn là phát triển và tỏa hương…

Vì rằng điều kiện để một cây, một hạt phát triển cũng khó như là hình thành nên một con người vậy. Cũng có thể, sự hình thành đó và một điều ngẫu nhiên; và cũng có thể có một lực lượng thần thánh siêu nhiên nào đó tạo ra; cho dù là gì đi nữa, thì điều đó liệu có quan trọng  không?

Một khi bạn đã được sinh ra, bạn đã có ý thức, tâm thức và suy nghĩ của bạn, thì nhiệm vụ của bạn là tìm, và quyết định, và theo đuổi sứ mạng của mình.

Tôi nghĩ vậy đó!

Nếu hạt mít cứ muốn phát triển thành cây chuối, và cho ra quả mít như quả chuối – thì thực tế cả đời nó sống giả tạo mà thôi. Nó có thể dùng tinh thần để tưởng tượng, để ép mình nghĩ thế, nhưng sự thực thì sẽ không phải- và những người khác, không sớm thì muộn cũng sẽ nhận ra. Mà vấn để là, liệu nó có hạnh phúc không, và kể cả nó hạnh phúc, vậy đó có phải là hạnh phúc thật sự không, hay chỉ là lừa dối chính bản thân mà thôi?

Nếu như bạn muốn như vậy, chúng ta có thể dừng ở đây.

Còn nếu như bạn muốn đi tìm sứ mệnh của chính mình, vậy thì ta tiếp tục với câu hỏi: làm thế nào để hạt mít biết nó phải trở thành cây mít? Hạt hướng dương biết nó phải trở thành hoa hướng dương?….

Điều này đối với động thực vật hóa ra lại đơn giản, chúng cứ phát triển và sống theo bản năng, không cần phải suy nghĩ gì cả. Tuy nhiên, con người, biết suy nghĩ, có tham sân si, hình thành xã hội, có kiến thức, hình thành hệ thống giáo dục và trường lớp, vô hình chung lại là rào cản lớn nhất để một con người có thể nhận ra sứ mệnh của chính bản thân mình.

Tất cả xã hội xung quanh chính là một tấm màn chắn lớn nhất ngăn cách giữa sứ mệnh của chúng ta và chính chúng ta. Thật bi ai! Con người mới chính là bi kịch lớn nhất tạo ra vòng kiềm tỏa cho sứ mệnh của chính chúng ta.

Nhưng như tôi nói ở trên, đây là thực tế, đây là môi trường, là vũ trụ mà chúng ta đang sống trong nó. Câu hỏi là, làm thế nào để tôi vượt qua, đập bỏ tất cả những rào cản đó để trở về với sứ mệnh, với bản chất, với ngã của chính mình.

Làm thế nào để hạt mít nhận ra nó là hạt mít giữa muôn trùng bủa vây?

Dừng một chút, và hãy nhìn ngắm, cảm nhận xung quanh bạn….

Cuộc đời hiện hữu của bạn và tôi, giống như một vũng nước đục trong cơn lốc xoáy… trước khi quyết định xem phải đi đâu làm gì trong cơn lốc, ta cần phải gợn đục khơi trong cái đã.

Chúng ta cần tĩnh tâm lại, để tất cả những xoay vần của cuộc sống, các vấn đề thường nhật, những ý nghĩ bất chợt náo động (monkey mind)…lắng đọng lại, vẩn đục chạm xuống đáy, tất cả!

Như thế chúng ta mới có thể thấy được bản chất của mình, mình là loại nước gì? Màu gì? Đặc

tính như thế nào? Và sứ mệnh là phải làm sao?

Vậy làm thế nào để lắng đọng?

Khởi điểm có hai cách, sau đó lúc đi thì chỉ có một.

Cách đầu tiên, rất phổ biến hiện tại: THIỀN – đơn giản nhất là Thở ra thở vào, nhận thức được điều đó, và đi sâu vào trong tâm mình, lắng nghe trái tim mình, xem thực sự nó muốn gì.

(cụ thể hơn, có thể viết 1 bài riêng, hoặc hiện tại cũng có rất nhiều khóa học giúp đỡ vấn đề này)

Cách thứ hai, làm một việc gì đó mình thích, hoặc cảm thấy thoải mái, làm đi làm lại, làm tới làm lui, làm hoài làm mãi, đến mức làm mà như không làm…rồi có khi đến một lúc nào đó bạn sẽ chợt nhận ra.

Sau khi lắng đọng thì làm gì nữa?

Lắng đọng → quan sát cảm xúc và trí não → nhớ lại quá khứ xem mình từng muốn làm gì, thành công gì → tìm ra các điểm tích cực, các giai đoạn mà làm mình thấy thực sự sống, hoặc có thể chết, hoặc cực hạnh phúc, hoặc cực đau khổ → viết ra một vài giá trị, đặc tính, sứ mệnh mà mình tin tưởng là đúng.

Sau đó thực hành, feedback, revise….

(Bài này tạm kết ở đây, để thực hành 1 thời gian xem ntn rồi sẽ quay lại)

Posted on

Quyền Lực Thứ 5 (The fifth estate)

Dành tặng cho bạn, cho tôi, những người dân bình thường, bình thường như những giọt nước…

For you & me, common people just like water drops…

Trong một thế giới giao thoa, chồng chéo, và dường như thời cuộc “hỗn loạn”, mọi giá trị đều được đưa lên bàn cân, cũ mới đan xen, tạo lên những già trị mới, và phá hủy những giá trị cũ, một bãi chiến trường của các giá trị – đâu sẽ là kim chỉ nam cho bạn và tôi để vượt qua khỏi vùng đất giao tranh đó?

Chúng ta có nên than phiền về thế giới hay dành năng lượng và thời gian ít ỏi để tạo nên sự thay đổi? Những sự thay đổi nhỏ bé như đi từ chính bản thân, sẽ như những gợn sóng và lan toả?

Suy cho cùng, bạn hay tôi, đều có một quyền căn bản mà không ai tước đi được – Quyền Được Lựa Chọn – Lựa chọn những gì mình cho vào đầu, lựa chọn nói hay không nói, lựa chọn hành động hay im lặng (cũng là một dạng hành động)…ta có thể bị giới hạn về mặt thể chất nhưng ý chí và niềm tin thì như con chim bay tự do trên bầu trời.

Thông tin tiêu cực đầy rẫy, nhưng đó là thức ăn cho trí não và đầu óc của bạn – và bạn có quyền chọn ăn nó hay không.

Thế giới đầy rẫy những biến cố, khủng bố, giết người, sụp đổ, etc etc – nhưng vẫn còn hàng vạn câu chuyện cảm động, nhân từ, nhân văn khác – quyền tin và lựa chọn là ở bạn.

Báo chí được định hướng, tin tức bị chọn lọc, nội dung bị cắt xén,…đó là những điều bạn không làm gì  để thay đổi được – nhưng bạn có quyền từ chối chấp nhận những sản phẩm khiếm khuyết đó, bạn có quyền không click vào link đó, vào tiêu đề đó, và bạn có quyền đưa tấm lọc đa chiều của mình vào.

Bạn và tôi, chúng ta đều có thể trở thành một người tiếp nhận thông tin thông minh hơn, hành động có chủ đích hơn, làm những điều mà lương tâm cho là đúng. Vì ta có quyền lựa chọn điều mà ta tin tưởng, ta có quyền ăn “thông tin” mà ta thấy tích cực.

Quá khứ không quyết định tương lai, vận mệnh và may mắn là những vị thần đỏng đảnh, kể cả bạn có ra sao đi nữa trong quá khứ, có bị ép buộc đến như thế nào đi nữa, thì những gì bạn làm ngày hôm nay, những gì bạn lựa chọn ngay bây giờ, mới chính là yếu tố quyết định tương lai của chính bạn.

Kể cả thánh thần, Gods, hay bất cứ đấng toàn năng nào khác bảo bạn phải làm gì. Bạn đều có quyền lựa chọn: “tôi sẽ vui lòng làm!” hay “tôi kính trọng ngài, nhưng tôi sẽ không làm!”

Quyền lực thứ 5: Quyền Được Lựa Chọn – nó đã có sẵn trong mỗi chúng ta, và không ai tước đi được cả – cuộc đời nằm trong tay mình, và bạn sẽ chọn điều gì?

NB@Hanoi, 29.07.16 (for 32@31.07)

Posted on

Do Managers and Leaders Really Do Different Things?

(Source: HBR-Jun 2016)

Some important capture from the article:

management behaviors dominantly center on the manager: gaining trust, being accountable, being optimistic, being visible, and providing recognition and reward. Leadership behaviors focus on the staff: trust people, engage people, motivate and encourage people.

Here is another distinction:

“Managers” delegated largely as a way to increase efficiency; “leaders” delegated as a way to empower subordinates.

Lastly:

The crucial difference – maybe the only difference — is the focus of the person carrying them out. Focus more on people and you’ll demonstrate leadership, more on results and you’ll perform management; but what you’re actually doing may not be that different.

Spore, 16.07.20

Posted on

Bên mé rừng đã nở rộ hoa mai

Bên mé rừng đã nở rộ hoa mai

Lời: Thích Nhất Hạnh

Đọc: dactrung

(Bản khác: Sư Ông TTH)

Thầy đi tìm con
Từ lúc non sông còn tăm tối
Thầy đi tìm con
Khi mọi loài còn chờ đợi ánh dương lên

Thầy đi tìm con
Khi con còn đắm chìm trong một giấc ngủ triền miên
Dù tiếng tù và đã vọng lên từng hồi giục giã
Không rời non xưa
Thầy đưa mắt về phương trời lạ và nhận ra được trên vạn nẻo đường từng dấu chân của con

Con đi đâu
Có khi sương mù đã về giăng mắc chốn cô thôn
Mà trên bước phiêu linh con vẫn còn miệt mài nơi viễn xứ
Thầy đã gọi tên con trong từng hơi thở
Tin rằng dù con đang còn lạc loài đi về bên nớ
Con cũng sẽ cuối cùng tìm ra được lối trở về bên ni
Có khi Thầy xuất hiện ngay giữa đường con đi
Nhưng mắt con vẫn nhìn Thầy như nhìn một người xa lạ
Không thấy được mối túc duyên
Không nhớ được lời nguyền xưa vàng đá
Con đã không nhận ra được Thầy
Vì tâm con còn vướng bận những hình bóng xa xôi

Trong kiếp xưa con đã từng nhiều lần nắm tay Thầy rong chơi
Thầy trò ta đã ngồi thật lâu cạnh những gốc thông già trăm tuổi
Đã từng đứng yên cùng lắng nghe tiếng gió thì thào mời gọi và ngắm nhìn những cụm mây trắng bay
Con đã từng nhặt đưa Thầy những chiếc lá ngô đồng đầu thu đỏ thắm
Thầy đã từng đưa con vượt qua những khu rừng tuyết phủ giá băng
Nhưng đi đâu Thầy trò ta cũng luôn luôn trở về nơi non xưa chốn cũ, để được gần gũi sao trăng
Để được mỗi khuya gióng tiếng chuông đại hồng cho mọi loài tỉnh thức
Thầy trò ta đã từng ngồi yên trên An Tử Sơn cùng đại sĩ Trúc Lâm bên những cây đại già nở hoa thơm ngát
Đã từng đưa tàu ra khơi vớt người thuyền nhân phiêu dạt
Đã từng giúp thiền sư Vạn Hạnh thiết kế thành Thăng Long.
Đã từng cùng nhau đánh tranh dựng chiếc thảo am bên sông
và giăng lưới vớt Trạc Tuyền khi Tiền Đường đang đùng đùng dậy sóng

Thầy trò ta đã mở lối bước lên trời ngoại phương lồng lộng
Sau bao tháng ngày công phu chọc thủng lưới thời gian
Đã từng cất giữ được ánh sáng của những vì sao băng
Làm đuốc soi đường cho những ai muốn trở về sau những tháng ngày rong ruổi
Nhưng cũng có khi hạt giống lãng tử trong con bừng sống dậy
Con đã rời bỏ Thầy, rời bỏ huynh đệ một mình thất thểu ra đi…
Thầy nhìn con xót thương
Tuy biết rằng đây không thực sự là một cuộc phân kỳ
Bởi vì con đang có Thầy nơi từng tế bào trong cơ thể
Biết con còn phải thêm một lần đóng vai người cùng tử
Nên Thầy đã nguyện sẽ có mặt đó cho con mỗi lần con gặp bước gian nguy
Có khi con nằm thiếp đi trên cát nóng sa mạc chốn biên thùy
Thầy đã hoá thân làm đám bạch vân đem cho con bóng mát
Đến giữa khuya đám mây đọng lại thành sương, cam lộ rơi từng hạt để con uống lấy trong cơn mê
Có khi con ngồi dưới vực sâu tăm tối, hoàn toàn cách biệt trời quê
Thầy đã hoá thân thành chiếc thang dài và nhẹ nhàng bắc xuống
Cho con leo lên vùng chan hoà áng sáng
Để tìm lại được màu trời xanh và tiếng suối tiếng chim

Có lúc Thầy nhận ra con ở Birmingham
Ở quận Do Linh hay miền Tân Anh Cát Lợi
Có lúc Thầy gặp con ở Hàng Châu, Hạ Môn hay Thượng Hải
Có lúc Thầy tìm được con ở St peterburg, hoặc ở Tây Bá Linh
Có khi mới lên năm mà thấy con, Thầy cũng nhận được chân hình
Thấy được hạt giống bồ đề nơi con, mang trong trái tim còn niên thiếu
Thấy con, Thầy đã luôn luôn đưa tay làm dấu hiệu
Dù nơi gặp con là ở miền Kinh Bắc vùng Bến Nghé hay ở cửa biển Thuận An
Có khi con là trái trăng vàng ửng chín lơ lững treo trên đỉnh Kim Sơn
Hay là con chim con chiêm chiếp kêu đêm đông bay qua rừng Đại Lão
Rất nhiều khi Thầy thấy được con nhưng con không thấy được Thầy,
dù trên nẻo đường con đi sương chiều đã thấm vào ướt áo
Vậy mà cuối cùng con cũng đã trở về

Con trở về ngồi dưới chân Thầy nơi chốn non xưa
Để rồi tiếng chim kêu tiếng vượn hú lại cùng hòa với tiếng công phu sớm trưa
Con đã về bên Thầy, thực sự muốn chấm dứt cuộc đời lãng tử

Sáng nay chim chóc ca mừng vầng ô lên rạng rỡ
Con có hay
Trên bầu trời xanh mây trắng vẫn còn bay?
Con ở đâu? Cảnh núi xưa còn đó nơi hiện pháp chốn này
Dù đợt sóng bạc đầu vẫn còn đang muốn vươn mình đi về phương lạ
Nhìn lại đi, Thầy đang ở trong con, và trong từng nụ hoa, chiếc lá
Nếu gọi tên Thầy, con sẽ tự khắc thấy Thầy ngay
Con đi đâu? Cây mộc già đã nở hoa, thơm nức sáng nay
Thầy trò ta thật chưa bao giờ từng cách biệt
Xuân đã về, các cội thông đã ra chồi óng biếc và bên mé rừng đã nở rộ hoa mai.

 

Posted on

Về tính Thực Dụng của người Mỹ trong chuyến thăm của Barack Obama

Về tính Thực Dụng của người Mỹ trong chuyến thăm của Barack Obama (BO)?

Tôi muốn bàn kỹ hơn về sự thực dụng của người Mỹ trong chuyến thăm của BO đến VN hiện tại và có lẽ học hỏi thêm ở chính người Mỹ cách nhìn nhận, tổ chức, PR một sự kiện sao cho lợi ích đạt được là lớn nhất – điều mà theo đánh giá của riêng tôi, các anh/chị lãnh đạo ở Việt Nam cần học hỏi thêm rất nhiều.

Ai cũng biết người Mỹ là bậc thầy trong marketing, PR, quảng bá hình ảnh, nhưng cũng không ít người biết rằng người Mỹ đồng thời cũng là chuyên gia trong việc đàm phán để biến tất cả những quyền lực mềm, những thế mạnh của họ thành những lợi ích thực thụ cho đất nước của mình.

Và BO là một người bán hàng xuất chúng!

(Barack Obama is an excellent salesman)

Hãy điểm qua một chút những gì vừa diễn ra trong mấy ngày qua khi BO đến VN: VJ đã ký thỏa thuận lịch sử mua 11.3 tỷ USD từ Boeing (có thể coi là hợp đồng đơn lớn nhất trong lịch sử của Boeing) + 3 tỷ USD cho PW, 1000MW MOU phát triển điện gió dưới sự hỗ trợ của GE. Ai là khách hàng? Ai là người mua hàng? Quyền lực nên thực sự thuộc về ai?

Chính Việt Nam mới là người cung cấp lợi ích chính cho Mỹ trong trường hợp này, và Mỹ đã tận dụng triệt để chuyến đi bán hàng này để đạt được lợi ích lớn nhât cho họ. (1-0)

Đổi lại chúng ta được những gì?

Một lời hứa dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương (nhưng có điều kiện khi mua) – chưa nói đến việc thực thi như thế nào nhưng rõ ràng chúng ta cũng đừng nên vội hân hoan vì việc này. Đứng trên góc độ kinh doanh, khi VN nằm trong top 10 đất nước tiêu tiền nhiều nhất cho quân sự, thì rõ ràng động thái này chỉ thể hiện một điều là: người Mỹ không thể bỏ qua một khách hàng tiềm năng và bản thân họ cũng muốn chúng ta mua đồ của họ để thúc đẩy lợi ích kinh tế cho chính nước Mỹ. Vậy chúng ta được gì từ điều tưởng như là rất ghê ghớm nhưng rất hoa mỹ này? Về kinh tế, tôi tưởng như chúng ta chưa được gì cả (2-0)

BO khi trả lời câu hỏi của một nhà báo là tại sao đến giờ ông mới thăm VN, BO trả lời “Save the best for last” – tôi thấy vừa tức cười vừa mỉa mai. Không thể phủ nhận BO là bậc thầy về diễn thuyết và tôi cũng rât thích thú, thường xuyên theo dõi những bài phát biểu cực kỳ xuất sắc của ông. Tuy nhiên lần này theo tôi thấy câu trả lời của BO chỉ đơn thuần mang tính chống chế và ngoại giao ở cấp độ cao. BO sắp về vườn, và những gì BO có thể làm rất hạn chế. Tôi không hiểu ông ta nói “the best” ở đây là cho ai, có thể cho hình ảnh của ông, một Tổng Thống Quyền Lực Nhất Thế Giới nhưng bình dị đến mức muốn uống “cà phê sữa đá” và ăn bún chả – điều mà làm cho mọi người “phát điên” lên vì phong thái này. Có lẽ ông ấy đúng: the best for him (điều tuyệt vời nhất cho ông ấy) – nhưng đối với Việt Nam, tôi chưa thấy cụ thể cái “the best” này hiện thực hóa ở đâu cả? Không có bất cứ hỗ trợ nào cho Việt Nam, hợp tác nào cho Việt Nam (đơn cử với Israel đồng minh thân cận của Mỹ, họ vẫn bỏ hàng tỷ USD hỗ trợ hang năm cho Israel). Với Việt Nam, vẫn là bắt trăng dưới nước! (3-0)

Ông Obama ăn bún chả ở Hà Nội
Ông Obama ăn bún chả ở Hà Nội

Khi BO đến VN, ông ta không phải là tổng thống đầu tiên đến VN, trước đó có Bill & Bush, Mỹ có vẻ có một chiến lược rất kiên định với VN, cứ 8 năm thì một tổng thống đến thăm – thế thì có gì khác biệt? Chúng ta cấm đường, cấm bay, cấm đủ thể loại để đón BO đến đây – có ai ngồi tính xem thiệt hại kinh tế mà chúng ta phải chịu là bao nhiêu không? Để được đẹp mặt chúng ta đã bỏ ra bao nhiêu tiền? Và chúng ta thu lại được những gì?

Tóm lại, trong chuyến đi này của BO, tôi không bàn đến các vấn đề khác, riêng về kinh tế – Mỹ thắng toàn diện (3-0)! Và chúng ta vẫn đang ngủ trong cái hư vinh (face-value) “được người khác đánh giá cao” trong khi quyền lợi sát sườn thì chưa có gì hiện thực hóa!

Đừng quên, Mỹ là đất nước mà “Không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn” – tất cả những hình ảnh hào nhoáng, những chiến lược marketing hoàn hảo, những hành động dù nhỏ nhất của các bạn Mỹ đều nhằm một mục đích tối thượng, là mang lại lợi ích lớn nhất cho Mỹ về kinh tế!

Chúng ta là chủ nhà, BO sắp về vườn – ông ấy cũng muốn để lại một di sản (legacy) nào đó, tôi nghĩ đáng lý ra chúng ta đã có thể đạt được những lợi ích to lớn và thiết thực hơn rất nhiều.

HL (Saigon, 24.5.16)

 

Posted on

The biggest thief… and Opting out of email

Here we are….

The two articles that are resonant to me this week, one from Jack Welch and one from Derek, one for governing a company and one for governing your own self.

Here are few extract quotes from the two writing that I find most useful for me.

1- Opting out of email (by Derek Handley – link)

We all already have one inner voice permanently talking at our minds; trying to calm and be at peace with it is enough of a challenge. Overlaying another stream on top which is constantly interrupting what little white space we have left to really think, is one of the banes of our generation. Our constant connectedness brings a lot of great possibilities, but the status with which we hold it today is a prohibitor of creativity, independent thinking, peace of mind and presence in the real world.

a lot of us operate on auto pilot — lemming-like into the office, laptops up, crashing into the inbox and fighting with it for nine hours straight punctuated by rushed in-person meetings that generate more inbox artillery, shrapnel cc’d everywhere and at the end of the day or the week a sense of — ‘what did we achieve’? And are we happy with it, or ourselves? Often not a lot and no, not really.

If you are fit, look great, eat well, sleep well but are living somebody else life, by the imaginary rules of other people, ignoring your own true path and dreams and the essence of who you are, then you may be well, but you aren’t truly being.

 

2- The biggest thief in your organization (by Jack Welch – link)

Instead, most managers find themselves in countless productivity-sucking meetings and sidebar conversations about underperformers. “Rick didn’t finish the spreadsheet again, and Sally had to stay up all night so we could have it for the clients. What are we going to do?”

The biggest energy drain with thieves can often be the effort it takes to push past their caveats and excuses, and goad them into doing the work in the first place.

The most valuable resource you have as a manager is your attention. Invest it in top people and those with the potential to join their ranks.

Keeping an inveterate conflict-creator on the team doesn’t make you a good, balanced manager. It makes you a robbery victim.

At the end of the day, it’s pretty much about being authentic, being who you truly are, having courage to make tough call, and balancing the act.

Saigon, 13.May.2016

Posted on

On becoming Authentic Leader (Practice Everyday)

One of the probably most difficult question for leader – to be or not to be!

Disney Institute has a good article on HBR in this issue, here are some recaps from the original article (original link: To Be an Authentic Leader, Practice Every Day)

Every leader is telling a story about what he or she values by the way he or she behaves.

It is important for leaders to realize that if there is too great a difference between their personal values and the organization’s values, the relationship may not be sustainable. Your personal values can eventually drown out the organization’s values

(example: work-life balance but sending out email during weekend)

Leaders must live the story they tell. If your values do not align, you will not be able to authentically be a part of the organization’s culture.

Being authentic means recognizing, valuing, and appreciating the unique strengths, talents, and passions of each person. Being authentic allows leaders to build relationships based on trust. When leaders build relationships based on trust, information flows to them.

Basically we need to be ourselves, both internal & external, both in open-space and in private-space, both with or without others.

Be yourself! Live the motto! Lift up others…

Hai Linh

 

Posted on

Thư cho con của Tôn Vận Tuyền (孫運璿)

cuu-thu-tuong-dai-loan-day-con-159-giadinhopnline-2-1753.

Tôn Vận Tuyền (孫運璿, Sun Yun-Suan, 10/11/1913 – 15/2 /2006) , một nhà kinh tế, một chính trị gia Đài Loan, xuất thân là kỹ sư, quê ở Bồng Lai, Sơn Tây (Trung Quốc). Ông tốt nghiệp ngành Công nghệ điện tại Đại học Công nghệ Harbin (Harbin Institute of Technology). Từ năm 1937 đến 1940 ông làm việc tại Hội đồng tài nguyên quốc gia (National Resources Commission). Ông được gửi đi tu nghiệp tại Tennessee Valley Authority (Hoa Kỳ) từ năm 1943 đến 1945. Ông làm Bộ trưởng gần 20 năm ở các bộ Giao thông vận tải, Truyền thông và Bộ Kinh tế . Ông là Bộ trưởng Bộ Kinh tế từ năm 1969 đến 1978, sau đó được bầu làm Thủ tướng Đài Loan (Premier of the Republic of China ) từ năm 1978 đến 1984. Ông có công xây dựng Mười dự án siêu cấu trúc , trong đó có sân bay quốc tế Chiang Kai-shek International,Nhà máy Điện hạt nhân số 1, đường cao tốc Quốc gia Tôn Dật Tiên (Sun Yat-sen National Expressway) Viện nghiên cứu Công nghiệp Quốc gia (Industrial Technology Research Institute) và Công viên Công nghệ khoa học Tân Trúc (Hsinchu Science-based Industrial Park)… Nhờ những biến đổi có tính cách mạng này mà từ những năm 60 của thế kỷ trước, Đài Loan đã trở thành nơi xuất khẩu mạnh mẽ các loại hàng dệt may, giầy dép, đồ nhựa, nông sản phẩm, công nghệ hóa dầu, thiết bị cơ khí và đặc biệt là các linh kiện điện tử. Ông được coi là một trong những người tạo ra sự bứt phá về Công nghệ và Kinh tế ở Đài Loan .
Ngày 24 tháng hai năm 1984 ông bị đột quý do xuất huyết não và sau khi phục hồi chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Tháng 2 năm 2006 do bị biến chứng, ông đã qua đời tại Đài Bắc, hưởng thọ 92 tuổi . Ngoài các trước tác về Kinh tế, Chính trị, tôi quan tâm đến một bức thư ông để lại cho các con của ông. Một bức thư giản dị nhưng thật chân tình và sâu sắc. Tôi xin phép được giới thiệu lại cùng các bạn bức thư này:
(Nguyễn Lân Dũng)
“KIẾP SAU( NẾU CÓ) DÙ THƯƠNG HAY KHÔNG THƯƠNG, CŨNG KHÔNG CÒN DỊP GẶP LẠI NHAU ĐÂU”

Tôn Vận Tuyền đã để lại những lời căn dặn như sau:
Các con thân mến, viết những điều căn dặn này, cha dựa trên 3 nguyên tắc như sau :

1. Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần , nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.

2. Cha là Cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc này đâu!

3.Những điều căn dặn để ghi nhớ này là kết quả của bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của chính bản thân mà Cha ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh những nhầm lẫn hoang phí trên con đường trưởng thành của các con.

Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :

1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ
. Trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đôi xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.

2.Không có người nào mà không thể thay thế được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu, bám chặt lấy nó.
Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì sau nầy trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời con, thì cũng nên hiểu: đó cũng không phải là chuyện trời sập.

3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phi thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi!.
Cho nên, nếu ta càng trân biết quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mìmh ngay từ bây giờ.

4.Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt.
Aí tình chẳng qua là một cảm xúc nhất thời, cảm giác nầy tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà biến thiên, thay đổi. Nều người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng đọng, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi luy vì thất tình.

5.Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, chẳng có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành nhiều sẽ thành công.
Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỷ điều nầy !

6. Cha không yêu cầu các con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại của cha sau nầy.
Ngược lại, cha cũng không thể bao bọc nữa quãng đời sau này của các con. Lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc cha đã làm tròn thiên chức của mình. Sau nầy các con có đi xe Bus công cộng hay đi Ô tô; nhà các con ăn soup vây cá hay ăn mi gói, đều là trách nhiệm của các con.

7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình.
Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghiã là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế , nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.
8.Trong mười mấy, hai mươi năm nay, có người tuần nào cũng mua vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều nầy chứng minh: muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian nầy không có cái gì là miễn phí cả.
9.Sum họp gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu ,như thế nào, nên trân qúy khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau (nếu có), dù ta có thuơng hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu.
Posted on

Quick read on Finding Job

job-career-strategy

(1) What a Year of Job Rejections Taught Me About Pitching Myself

https://hbr.org/2015/09/what-i-learned-from-a-year-of-job-rejections

Lesson learnt: 

  1. It’s all about COMMUNICATION: how other people perceive you, how you see yourself, and how to match those 2 together. Sometimes it’s about perspective of the same character, view from different angles, different places, different cultures.
  2. Social medias has a great effect on branding oneself –> I may need to learn how to leverage these tools.

(2) Setting the Record Straight on Switching Jobs

https://hbr.org/2015/07/setting-the-record-straight-on-switching-jobs

Lesson learnt: 

  1. It’s normal to switch job:

W150701_GALL0_GOODTIME

  2. Be careful before accepting a new offer: 

“You should avoid jumping around if you can, not because of any potential damage to your future job prospects, but because of the emotional drain. “The real problem is starting again to find a new place, a new location, new friends, constantly reproving yourself,” he says. You can avoid a lot of switching by thoroughly assessing any potential jobs. Because many interviews are what he calls “a conversation between two liars,” it pays to get a sense of what the job will truly be like in other ways. Some companies will offer a realistic job preview that will give you an inside view of the company, not the sugarcoated perspective you get in a series of interviews. Ask for one when considering your next job, suggests Fernández-Aráoz, or do as much research as you possibly can before accepting the offer.”

3. Counteroffer is bad?

“The rule of thumb among recruiters used to be that 80% of those accepting counteroffers leave, or are terminated, within six to 12 months, and that half of those who accept them re-initiate their job searches within 90 days.” Even if your manager is able to make good on the promises in a counteroffer, there is the issue of broken trust. “They may still consider you less loyal and therefore offer you lower chances of future development.” Second, Fernández-Aráoz says, “you’ve made a commitment to the new company and you should honor it.”

    4. Keep growing yourself:

“The world is changing so rapidly that you have to be agile or adaptable. You should constantly look for projects that give you more skills, do things outside of your comfort zone, so that you have another skillset, not just the one you need for your current job.”

At the end, I think it’s all about whether you’re happy at your work, and you’re constantly get challanges & grow over time or not. It’s a journey that must be continuing, and not stop growing until you cease this life form.

Hai Linh