Posted on

Chúng ta ở đây làm gì? (What are we here for?)

Chúng ta ở đây làm gì? (What are we here for?)

(16.10.18)

Sự hình thành của con người là một điều kỳ diệu, trong hơn 300 triệu tinh trùng chỉ có 1 con hợp được với trứng, và mất cả chục năm trời để trở thành một con người trưởng thành với suy nghĩ của riêng mình, trong quá trình đó, xác xuất để một cá thể sống sót và phát triển nhỏ bé đáng kể.

Hơn nữa, đời sống của một con người quá ngắn ngủi nếu so sánh với trái đất hay các vì sao, và cả vũ trụ rộng lớn ngoài kia.

Một cách tự nhiên sẽ đến một lúc chúng ta tự vấn bản thân mình, thế thì trong cả quãng đời ngắn ngủi đó, chết đi, hết cá thể này đến cá thể khác…mục đích của ta là gì? Mục đích của từng cá thể là gì? Tôi không nói đến cả loài người hoặc sau khi chết, vì phạm trù quá lớn và vượt ngoài tầm hiểu biết, ở đây chỉ đơn thuần nói đến từng cá thể, tôi, bạn, và tại thời điểm này, ngay lúc này, ngay khi chúng ta biết suy nghĩ và đặt ra câu hỏi: Tại sao tôi lại ở đây? Và tôi ở đây là để làm gì?

Trước khi trả lời câu hỏi đó, hãy tĩnh tâm lại 1 chút và cùng nhìn lại hai học thuyết cơ bản đã được thảo luận vô số lần ở nhiều thời kỳ khác nhau: có Đấng Toàn năng (theist) hay không có Đấng Toàn Năng (atheist)? Hay nói cách khác, vũ trụ này vận động có quy luật hay không có quy luật? Order or Atom? Mọi thứ đều được sắp xếp theo một trật tự nhất định hay chỉ đơn thuần là những sự kiện gộp lại một cách bất chợt và vô định với nhau, sự va chạm bất chợt của các nguyên tử?

Chúng ta sẽ dành một lúc khác để nói về một trạng thái ở giữa: agnostic – không phủ nhận và cũng không công nhận sự tồn tại của God, vì không thể biết.

Từ giờ tôi sẽ dùng danh từ God để chỉ một quy luật vận động của vũ trụ, có thể đó là Thần của bạn, chúa Jesus của bạn, hay đấng Allah của bạn – tựu trung lại, đối với bài tự luận này, nó đại diện cho một trật tự quyền năng của vũ trụ.

Từ giờ, tôi sẽ luôn nhắc bản thân chú ý đến cái ý nghĩa đằng sau ngôn từ của bài viết này, vì đôi khi ngôn từ sẽ đánh lừa, và tôi cần tập trung vào bản chất của sự vật, sự việc.

Giờ chúng ta hãy bắt đầu đi tìm lời giải cho câu hỏi: Tại sao tôi lại ở đây? Và tôi ở đây là để làm gì?

Đầu tiên, nếu bạn không tin vào định mệnh, vào sự sắp đặt trước của vũ trụ, hay God, mà tin rằng mọi sự diễn ra đều random và accidentally (bất chợt và ngẫu nhiên) thì tức là việc ta đến với thế giới này cũng chỉ là 1 sự tình cờ, việc ta sinh ra, việc ta đạt được của cải, đạt được địa vị, đạt được quyền lực, được sự ngưỡng vọng của người khác, thỏa mãn nhục dục của bản thân, hay bị trừng phạt, bị hắt hủi, bệnh tật, già yếu, áp bức, chết đi…tất cả đều là một sự may mắn, một sự tình cờ, một sự va chạm hỗn loạn của các nguyên tử mà thành. Nếu thế thì cuộc sống của mình còn có ý nghĩa gì? Nếu thế thì ta sống để làm gì? Nếu thế tại sao ta không cứ ôm cây đợi thỏ và chờ mọi thứ đến? Nếu thế thì có khi ta chẳng cần phải làm gì? Nếu thế thì ta có khác gì so với hòn đá ở bên đường, mặc cho tuế nguyệt phong ba bão táp, nước chảy mưa rơi mà bào mòn tùy ý theo hình dạng?

Ở đây có 2 ví dụ tôi nghĩ mình cần đi sâu hơn để phân tích: (1) tôi đi đường và bị xe đâm bất chợt, và (2) tôi chủ động nhảy bổ vào xe và bị đâm.

Ví dụ đầu tiên (1), liệu rằng đó là một sự kiện ngẫu nhiên? Rõ ràng tôi không chủ động, và tôi bị ngoại lực tác động, nhưng đó có phải tự dưng nó xảy ra hay không?

Ví dụ thứ hai (2), tôi chủ động, tôi suy nghĩ và tôi làm, như thế thì không phải ngẫu nhiên rồi, vì tôi có thể làm hoặc không làm, tùy vào quyết định và hành động của tôi.

Trường hợp đầu có vẻ có dính dáng đến sự ngẫu nhiên hoặc một sự sắp đặt mà chúng ta không thấu triệt – một cách khách quan. Trường hợp sau, là chủ yếu dựa vào quyết định của chính chúng ta – một các chủ quan. Nhưng có thật là như vậy?

Đi đến đây, đột nhiên tôi thấy rằng, hóa ra có 3 ngôi chứ không phải 2 (God or No God) như từ đầu đến giờ chúng ta vẫn đang nói, 3 ngôi đó là: God/Order, No God/Disorder, và ngôi mới là bản thân Tôi.

Thành ra việc trả lời câu hỏi: Tại sao tôi lại ở đây? Và tôi ở đây là để làm gì? – bỗng trở nên phức tạp hơn.

(16.10.19)

Nhưng có lẽ chúng ta hãy tạm bỏ cái Tôi ra ngoài để đi đến câu hỏi riêng rẽ cho từng vấn đề, rồi sau đó ta sẽ quay lại và tìm hiểu xem khi có cái Tôi vào nữa thì tình huống sẽ như thế nào?

Quay trở lại ví dụ xe đâm ở trên, trong trường hợp (1) nếu mọi việc đều xảy ra một cách ngẫu nhiên thế thì chúng ta cũng chẳng cần phải làm gì, vì chúng ta có làm thì cũng thế thôi, và như thế, cuộc đời sẽ trở nên vô nghĩa, vì suy cho cùng, anh sinh ra bằng một sự ngẫu nhiên, và anh mất đi cũng bằng một sự ngẫu nhiên, ở giữa khoảng sinh ra và mất đi cũng là vô số biến cố ngẫu nhiên nằm ngoài tầm kiểm soát và không có ý nghĩa. Nếu thế thì sống làm gì nữa, sao không tiêu biến?

Đến đây thì Tôi thấy, (16.10.24) vậy thì cuộc đời không phải hoàn toàn là ngẫu nhiên rồi, mọi thứ đều có sự sắp đặt.

Và sẽ thật đơn giản nếu như chúng ta tuân theo sự sắp đặt của God, chúng ta tiếp nhận mọi chuyện như nó vốn là, chúng ta bị mất việc – điều đó cũng ok, chúng ta cưới một ai đó – điều đó cũng ok, chúng ta gặp một người trên đường và bị lừa – điều đó cũng ok…vì mọi thứ đều được sắp xếp nên chúng ta cũng không buồn, không vui, không lo lắng, cứ tự do mà sống, tận hưởng, và chết đi.

Nhưng nếu như thế thì có gì khác so với việc không có God?

Chúng ta để sự ngẫu nhiên, hay God, hay bất cứ một thứ gì khác quyết định cuộc đời, ý nghĩa tồn tại của chúng ta (có thể là cha mẹ, xã hội, bạn bè, thầy cô, tôn giáo, etc etc) thì như thế đâu khác gì việc kết thúc cuộc sống của mình, và chỉ đơn giản là sống hộ người khác, hoặc cũng chẳng phải sống hộ nữa, mà sống tầm gửi nơi người khác.

Vậy thì có chúa hay không có chúa, ngẫu nhiên hay đều được sắp đặt, có thực sự quan trọng đến như vậy không?

Có lẽ là Không!

Vì ở đây, còn một ngôi nữa chúng ta chưa nói đến, đó chính là TÔI – chính là bản chất nội tại sâu xa căn bản của TÔI, của bạn, và  của từng cá thể con người một. Đành rằng vì cùng chủng loại, cùng hiện tướng, nên con người sẽ chia sẻ nhiều đặc điểm chung, mục đích chung, tuy nhiên, mỗi người, mỗi cá thể là duy nhất, và có một ý nghĩa duy nhất trong sự tồn tại ngắn ngủi trong vũ trụ này.

Vậy thì ý nghĩa của sự tồn tại của chúng ta là gì? Ý nghĩa ẩn dấu đằng sau lớp vỏ bề ngoài giống nhau của hơn 7 tỷ người trên hành tinh này là gì?

Đến đây, chúng ta cần phải đồng ý với nhau trước 1 chuyện, đó là: chúng ta hoàn toàn có quyền quyết định hành xử như thế nào trong cuộc đời, cách chúng ta phản ứng, và hành động của chúng ta với cuộc sống.

Nếu ví cuộc đời như biển cả, mỗi sự kiện ập đến với chúng ta là những con sóng, và chúng ta là người lướt sóng. Thì có thể hiểu rằng, chúng ta không điều khiển, không sở hữu biển cả, chúng ta thậm chí còn chẳng làm gì được những con sóng kia cả; nhưng chúng ta có thể chọn: lướt sóng, vượt sóng, hoặc bị sóng nhấn chìm.

Tôi nghĩ đấy chính là cuộc sống! Chúng ta không thể đứng tách rời, một mình, và tự quyết định cuộc đời của mình sẽ đi về đâu, sẽ có ý nghĩa gì, và sẽ làm như thế nào. Chúng ta cần phải gắn vào hoàn cảnh xung quanh, vào xã hội cộng đồng xung quanh, vào thế giới và vũ trụ quan xung quanh…để tìm ra một con đường sáng cho chính mình. Chúng ta không bỏ thế giới, bỏ biển cả, bỏ bầu trời…mà chúng ta đón nhận chúng, bắt tay chúng, cảm nhận chúng xung quanh ta. Thấu hiểu thế giới, thấu hiểu bản thân, và chỉ khi có 2 điều đó chúng ta mới có thể sẵn sàng đi trên con đường riêng của chính bản thân mình, mới có thể có ý chí hùng cường để sống và tồn tại đúng với những gì mình mong muốn, mới có thể vượt qua khỏi môi trường xung quanh và đạt được mục đích cao cả nhất của chúng ta khi đến đây.

Vậy coi như là bạn nhận ra được quy luật vận hành của thế giới, bạn bắt đầu đi sâu vào và hiểu bản thân, thì làm như thế nào để bạn biết, để tôi biết: mục đích của ta ở đây là để làm gì? Chúng ta phải làm gì?

Trước khi trả lời câu hỏi đó. Tôi thiết nghĩ chúng ta cần phải làm rõ một vài điều mà tôi cho rằng chúng ta ở đây không phải làm. Đó là, chúng ta ở đây không phải để: đi theo người khác, sống dưa vào hoàn cảnh, quyết định theo số đông, hay để ngoại cảnh, ngoại vật tác động lên bản thân mình, điều khiển cuộc đời và ước mơ của mình.

Chúng ta ở đây, là để thực thi nhiệm vụ sâu thẳm nhất của mỗi chúng ta.

Để đi tiếp, tôi chọn cách chấp nhận 1 tiền đề, đó là, mỗi người sinh ra đều có một sứ mệnh nhất định, mà theo thời gian, sứ mệnh này bị bóp méo, bị vùi lấp, bị che đậy, bị biến dạng, bị chôn sâu bởi vô vàn điều kiện khách quan bên ngoài như xã hội, bạn bè, môi trường, giáo dục, thông tin, định kiến, kinh nghiệm truyền lại, kiến thức hấp thụ….

Chúng ta có thể học được rất nhiều từ những thứ xung quanh, nhưng có khi, chính chúng lại tạo ra tầng tầng lớp lớp rào cản, ngăn chúng ta tiếp cận với sứ mệnh chân chính của mình.

Con người sinh ra, giống như một cái hạt hoàn mỹ, đã bao gồm toàn bộ thế giới xung quanh, nếu bạn là một hạt xoài, nhiệm vụ của bạn sẽ là trở thành một cây xoài, đơm hoa kết trái; nếu bạn sinh ra là một hạt mít, vậy sứ mệnh của bạn là trở thành một cây mít, tỏa hương và đơm trái; nếu bạn sinh ra một hạt mầm hoa hướng dương, vậy sứ mệnh của bạn là phát triển và tỏa hương…

Vì rằng điều kiện để một cây, một hạt phát triển cũng khó như là hình thành nên một con người vậy. Cũng có thể, sự hình thành đó và một điều ngẫu nhiên; và cũng có thể có một lực lượng thần thánh siêu nhiên nào đó tạo ra; cho dù là gì đi nữa, thì điều đó liệu có quan trọng  không?

Một khi bạn đã được sinh ra, bạn đã có ý thức, tâm thức và suy nghĩ của bạn, thì nhiệm vụ của bạn là tìm, và quyết định, và theo đuổi sứ mạng của mình.

Tôi nghĩ vậy đó!

Nếu hạt mít cứ muốn phát triển thành cây chuối, và cho ra quả mít như quả chuối – thì thực tế cả đời nó sống giả tạo mà thôi. Nó có thể dùng tinh thần để tưởng tượng, để ép mình nghĩ thế, nhưng sự thực thì sẽ không phải- và những người khác, không sớm thì muộn cũng sẽ nhận ra. Mà vấn để là, liệu nó có hạnh phúc không, và kể cả nó hạnh phúc, vậy đó có phải là hạnh phúc thật sự không, hay chỉ là lừa dối chính bản thân mà thôi?

Nếu như bạn muốn như vậy, chúng ta có thể dừng ở đây.

Còn nếu như bạn muốn đi tìm sứ mệnh của chính mình, vậy thì ta tiếp tục với câu hỏi: làm thế nào để hạt mít biết nó phải trở thành cây mít? Hạt hướng dương biết nó phải trở thành hoa hướng dương?….

Điều này đối với động thực vật hóa ra lại đơn giản, chúng cứ phát triển và sống theo bản năng, không cần phải suy nghĩ gì cả. Tuy nhiên, con người, biết suy nghĩ, có tham sân si, hình thành xã hội, có kiến thức, hình thành hệ thống giáo dục và trường lớp, vô hình chung lại là rào cản lớn nhất để một con người có thể nhận ra sứ mệnh của chính bản thân mình.

Tất cả xã hội xung quanh chính là một tấm màn chắn lớn nhất ngăn cách giữa sứ mệnh của chúng ta và chính chúng ta. Thật bi ai! Con người mới chính là bi kịch lớn nhất tạo ra vòng kiềm tỏa cho sứ mệnh của chính chúng ta.

Nhưng như tôi nói ở trên, đây là thực tế, đây là môi trường, là vũ trụ mà chúng ta đang sống trong nó. Câu hỏi là, làm thế nào để tôi vượt qua, đập bỏ tất cả những rào cản đó để trở về với sứ mệnh, với bản chất, với ngã của chính mình.

Làm thế nào để hạt mít nhận ra nó là hạt mít giữa muôn trùng bủa vây?

Dừng một chút, và hãy nhìn ngắm, cảm nhận xung quanh bạn….

Cuộc đời hiện hữu của bạn và tôi, giống như một vũng nước đục trong cơn lốc xoáy… trước khi quyết định xem phải đi đâu làm gì trong cơn lốc, ta cần phải gợn đục khơi trong cái đã.

Chúng ta cần tĩnh tâm lại, để tất cả những xoay vần của cuộc sống, các vấn đề thường nhật, những ý nghĩ bất chợt náo động (monkey mind)…lắng đọng lại, vẩn đục chạm xuống đáy, tất cả!

Như thế chúng ta mới có thể thấy được bản chất của mình, mình là loại nước gì? Màu gì? Đặc

tính như thế nào? Và sứ mệnh là phải làm sao?

Vậy làm thế nào để lắng đọng?

Khởi điểm có hai cách, sau đó lúc đi thì chỉ có một.

Cách đầu tiên, rất phổ biến hiện tại: THIỀN – đơn giản nhất là Thở ra thở vào, nhận thức được điều đó, và đi sâu vào trong tâm mình, lắng nghe trái tim mình, xem thực sự nó muốn gì.

(cụ thể hơn, có thể viết 1 bài riêng, hoặc hiện tại cũng có rất nhiều khóa học giúp đỡ vấn đề này)

Cách thứ hai, làm một việc gì đó mình thích, hoặc cảm thấy thoải mái, làm đi làm lại, làm tới làm lui, làm hoài làm mãi, đến mức làm mà như không làm…rồi có khi đến một lúc nào đó bạn sẽ chợt nhận ra.

Sau khi lắng đọng thì làm gì nữa?

Lắng đọng → quan sát cảm xúc và trí não → nhớ lại quá khứ xem mình từng muốn làm gì, thành công gì → tìm ra các điểm tích cực, các giai đoạn mà làm mình thấy thực sự sống, hoặc có thể chết, hoặc cực hạnh phúc, hoặc cực đau khổ → viết ra một vài giá trị, đặc tính, sứ mệnh mà mình tin tưởng là đúng.

Sau đó thực hành, feedback, revise….

(Bài này tạm kết ở đây, để thực hành 1 thời gian xem ntn rồi sẽ quay lại)

Posted on

Quyền Lực Thứ 5 (The fifth estate)

Dành tặng cho bạn, cho tôi, những người dân bình thường, bình thường như những giọt nước…

For you & me, common people just like water drops…

Trong một thế giới giao thoa, chồng chéo, và dường như thời cuộc “hỗn loạn”, mọi giá trị đều được đưa lên bàn cân, cũ mới đan xen, tạo lên những già trị mới, và phá hủy những giá trị cũ, một bãi chiến trường của các giá trị – đâu sẽ là kim chỉ nam cho bạn và tôi để vượt qua khỏi vùng đất giao tranh đó?

Chúng ta có nên than phiền về thế giới hay dành năng lượng và thời gian ít ỏi để tạo nên sự thay đổi? Những sự thay đổi nhỏ bé như đi từ chính bản thân, sẽ như những gợn sóng và lan toả?

Suy cho cùng, bạn hay tôi, đều có một quyền căn bản mà không ai tước đi được – Quyền Được Lựa Chọn – Lựa chọn những gì mình cho vào đầu, lựa chọn nói hay không nói, lựa chọn hành động hay im lặng (cũng là một dạng hành động)…ta có thể bị giới hạn về mặt thể chất nhưng ý chí và niềm tin thì như con chim bay tự do trên bầu trời.

Thông tin tiêu cực đầy rẫy, nhưng đó là thức ăn cho trí não và đầu óc của bạn – và bạn có quyền chọn ăn nó hay không.

Thế giới đầy rẫy những biến cố, khủng bố, giết người, sụp đổ, etc etc – nhưng vẫn còn hàng vạn câu chuyện cảm động, nhân từ, nhân văn khác – quyền tin và lựa chọn là ở bạn.

Báo chí được định hướng, tin tức bị chọn lọc, nội dung bị cắt xén,…đó là những điều bạn không làm gì  để thay đổi được – nhưng bạn có quyền từ chối chấp nhận những sản phẩm khiếm khuyết đó, bạn có quyền không click vào link đó, vào tiêu đề đó, và bạn có quyền đưa tấm lọc đa chiều của mình vào.

Bạn và tôi, chúng ta đều có thể trở thành một người tiếp nhận thông tin thông minh hơn, hành động có chủ đích hơn, làm những điều mà lương tâm cho là đúng. Vì ta có quyền lựa chọn điều mà ta tin tưởng, ta có quyền ăn “thông tin” mà ta thấy tích cực.

Quá khứ không quyết định tương lai, vận mệnh và may mắn là những vị thần đỏng đảnh, kể cả bạn có ra sao đi nữa trong quá khứ, có bị ép buộc đến như thế nào đi nữa, thì những gì bạn làm ngày hôm nay, những gì bạn lựa chọn ngay bây giờ, mới chính là yếu tố quyết định tương lai của chính bạn.

Kể cả thánh thần, Gods, hay bất cứ đấng toàn năng nào khác bảo bạn phải làm gì. Bạn đều có quyền lựa chọn: “tôi sẽ vui lòng làm!” hay “tôi kính trọng ngài, nhưng tôi sẽ không làm!”

Quyền lực thứ 5: Quyền Được Lựa Chọn – nó đã có sẵn trong mỗi chúng ta, và không ai tước đi được cả – cuộc đời nằm trong tay mình, và bạn sẽ chọn điều gì?

NB@Hanoi, 29.07.16 (for 32@31.07)

Posted on

Về tính Thực Dụng của người Mỹ trong chuyến thăm của Barack Obama

Về tính Thực Dụng của người Mỹ trong chuyến thăm của Barack Obama (BO)?

Tôi muốn bàn kỹ hơn về sự thực dụng của người Mỹ trong chuyến thăm của BO đến VN hiện tại và có lẽ học hỏi thêm ở chính người Mỹ cách nhìn nhận, tổ chức, PR một sự kiện sao cho lợi ích đạt được là lớn nhất – điều mà theo đánh giá của riêng tôi, các anh/chị lãnh đạo ở Việt Nam cần học hỏi thêm rất nhiều.

Ai cũng biết người Mỹ là bậc thầy trong marketing, PR, quảng bá hình ảnh, nhưng cũng không ít người biết rằng người Mỹ đồng thời cũng là chuyên gia trong việc đàm phán để biến tất cả những quyền lực mềm, những thế mạnh của họ thành những lợi ích thực thụ cho đất nước của mình.

Và BO là một người bán hàng xuất chúng!

(Barack Obama is an excellent salesman)

Hãy điểm qua một chút những gì vừa diễn ra trong mấy ngày qua khi BO đến VN: VJ đã ký thỏa thuận lịch sử mua 11.3 tỷ USD từ Boeing (có thể coi là hợp đồng đơn lớn nhất trong lịch sử của Boeing) + 3 tỷ USD cho PW, 1000MW MOU phát triển điện gió dưới sự hỗ trợ của GE. Ai là khách hàng? Ai là người mua hàng? Quyền lực nên thực sự thuộc về ai?

Chính Việt Nam mới là người cung cấp lợi ích chính cho Mỹ trong trường hợp này, và Mỹ đã tận dụng triệt để chuyến đi bán hàng này để đạt được lợi ích lớn nhât cho họ. (1-0)

Đổi lại chúng ta được những gì?

Một lời hứa dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương (nhưng có điều kiện khi mua) – chưa nói đến việc thực thi như thế nào nhưng rõ ràng chúng ta cũng đừng nên vội hân hoan vì việc này. Đứng trên góc độ kinh doanh, khi VN nằm trong top 10 đất nước tiêu tiền nhiều nhất cho quân sự, thì rõ ràng động thái này chỉ thể hiện một điều là: người Mỹ không thể bỏ qua một khách hàng tiềm năng và bản thân họ cũng muốn chúng ta mua đồ của họ để thúc đẩy lợi ích kinh tế cho chính nước Mỹ. Vậy chúng ta được gì từ điều tưởng như là rất ghê ghớm nhưng rất hoa mỹ này? Về kinh tế, tôi tưởng như chúng ta chưa được gì cả (2-0)

BO khi trả lời câu hỏi của một nhà báo là tại sao đến giờ ông mới thăm VN, BO trả lời “Save the best for last” – tôi thấy vừa tức cười vừa mỉa mai. Không thể phủ nhận BO là bậc thầy về diễn thuyết và tôi cũng rât thích thú, thường xuyên theo dõi những bài phát biểu cực kỳ xuất sắc của ông. Tuy nhiên lần này theo tôi thấy câu trả lời của BO chỉ đơn thuần mang tính chống chế và ngoại giao ở cấp độ cao. BO sắp về vườn, và những gì BO có thể làm rất hạn chế. Tôi không hiểu ông ta nói “the best” ở đây là cho ai, có thể cho hình ảnh của ông, một Tổng Thống Quyền Lực Nhất Thế Giới nhưng bình dị đến mức muốn uống “cà phê sữa đá” và ăn bún chả – điều mà làm cho mọi người “phát điên” lên vì phong thái này. Có lẽ ông ấy đúng: the best for him (điều tuyệt vời nhất cho ông ấy) – nhưng đối với Việt Nam, tôi chưa thấy cụ thể cái “the best” này hiện thực hóa ở đâu cả? Không có bất cứ hỗ trợ nào cho Việt Nam, hợp tác nào cho Việt Nam (đơn cử với Israel đồng minh thân cận của Mỹ, họ vẫn bỏ hàng tỷ USD hỗ trợ hang năm cho Israel). Với Việt Nam, vẫn là bắt trăng dưới nước! (3-0)

Ông Obama ăn bún chả ở Hà Nội
Ông Obama ăn bún chả ở Hà Nội

Khi BO đến VN, ông ta không phải là tổng thống đầu tiên đến VN, trước đó có Bill & Bush, Mỹ có vẻ có một chiến lược rất kiên định với VN, cứ 8 năm thì một tổng thống đến thăm – thế thì có gì khác biệt? Chúng ta cấm đường, cấm bay, cấm đủ thể loại để đón BO đến đây – có ai ngồi tính xem thiệt hại kinh tế mà chúng ta phải chịu là bao nhiêu không? Để được đẹp mặt chúng ta đã bỏ ra bao nhiêu tiền? Và chúng ta thu lại được những gì?

Tóm lại, trong chuyến đi này của BO, tôi không bàn đến các vấn đề khác, riêng về kinh tế – Mỹ thắng toàn diện (3-0)! Và chúng ta vẫn đang ngủ trong cái hư vinh (face-value) “được người khác đánh giá cao” trong khi quyền lợi sát sườn thì chưa có gì hiện thực hóa!

Đừng quên, Mỹ là đất nước mà “Không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn” – tất cả những hình ảnh hào nhoáng, những chiến lược marketing hoàn hảo, những hành động dù nhỏ nhất của các bạn Mỹ đều nhằm một mục đích tối thượng, là mang lại lợi ích lớn nhất cho Mỹ về kinh tế!

Chúng ta là chủ nhà, BO sắp về vườn – ông ấy cũng muốn để lại một di sản (legacy) nào đó, tôi nghĩ đáng lý ra chúng ta đã có thể đạt được những lợi ích to lớn và thiết thực hơn rất nhiều.

HL (Saigon, 24.5.16)

 

Posted on

Patience & Perseverance (Kiên nhẫn & Kiên trì)

Just a random thought on the difference between Patience & Perseverance:

  1. Patience: trying to standstill when external forces push you – kind of reactive & internal holding, accept whatever external bring on
  2. Perseverance: keep moving forward instead of difficulty, of external forces

While patience help you to hold up your idea, perseverance helps you to advance that idea, to execute that idea, and to bring idea to life.

Both are necessary for you to move on & success in life, while patience is the corner stone and the firm platform – perseverance is the wheel, the structure that you’ll continue to build and go forward.

You can’t go further or build higher without strong foundation of Patience, and you can’t complete your goal without perseverance.

Go hand in hand…

Hai Linh